Phước
Báo Của Sự Bảo Vệ Sanh Linh
Thuở xưa, có một vị La Hán ở trên núi tuyết đã
chứng Lục thông: thấy rõ việc trong ba đời như xem việc trước mắt. Nên
danh tiếng vang lừng, người đương thời đều cảm phục.
Vị La hán kia có nuôi thiếu niên Sa Di làm đệ
tử.
Một hôm, vị thiếu niên đệ tử đứng hầu bên cạnh
thầy. Vị La hán xem qua sắc tướng của vị đệ tử mình, Ngài liền buồn rầu
bảo vị thiếu niên đệ tử rằng:
- Con ơi, Thầy xem sắc tướng hôm nay, Thầy rõ
biết phước báu của con đến nay đã gần hết, sau bảy ngày nữa mạng con sẽ
chết. Thôi Thầy trò ta ngày nay vĩnh biệt. Thầy cho con trở về nhà thăm
bà con quyến thuộc và cho con được thấy cha mẹ con trong phút cuối
cùng.
Nghe xong, thiếu niên Sa Di chỉ biết đau đớn
đảnh lễ thầy rồi gạt lệ từ tạ ra đi.
Trên đường về, gặp phải trận mưa lớn, thiếu niêu
Sa Di rẽ qua con đường hẻm thấy một bầy kiến nhỏ đang chơi vơi trên một
dòng nước nhỏ chảy ngang đường. Bầy kiến hết sức chống đỡ, nhưng vô
hiệu; vì thân nhỏ sức yếu mà dòng nước quá mạnh, nên đành để dòng nước
tự do dày xéo, và chờ dòng nước đưa về cõi chết.
Thiếu niên Sa Di thấy vậy, động lòng từ bi, liền
cỡi chiếc áo đang mặc trong mình ngăn ngang dòng nước để đàn kiến có chỗ
leo vào, những con nào kiệt sức, không thể leo vào áo được, thiếu niên
Sa Di nhẹ tay bắt từng con bỏ vào aó, rồi đem bỏ vào chỗ khô ráo. Hai ba
phen xem xét thấy bầy kiến chắc chắn thoát chết, mới yên lòng về
nhà.
Ðến nhà, trong thời gian bảy ngày, thiếu niên Sa
Di lo sợ chờ ngày mạng chung. Nhưng đến ngày thứ tám, thiếu niên vẫn còn
sống. Thiếu niên Sa Di mừng rỡ trở về chỗ thầy.
Ðến nơi, vị La hán hết sức ngạc nhiên! Không
biết vì sao đệ tử mình đến bây giờ mà vẫn còn sống. Ngài liền nhập định
dùng diệu trí quan sát mới biết đệ tử mình do công đức cứu bầy kiến nên
bảy ngày không chết mà còn sống lâu được nữa.
Sau khi xuất định, vị La hán giải cho Sa Di rõ
lý do thoát chết, và giải nghĩa chữ từ bi.
Từ đấy, thiếu niên Sa Di tinh tấn tu hành không
bao lâu chứng đặng đạo quả.
Ðức Tâm
Dùng lòng từ bi cứu một mạng sống đặng phước báo
không kể xiết.