Hồi dương nhân quả
(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị
quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương
xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)
Án thứ 4: Phán quan đọc án kế: “Họ Châu ở huyện
Đông Thành qua ngụ đất Hớn Ngẫu, nổi lò thợ bạc, hay chế bạc thấp, bạc giả mà hại
người mất tình nghĩa, hư thể diện, làm tội nhiều điều. Trừ ra một tội đáng ghét
là: Một người buôn bán ở huyện Ky Thủy, đem một trăm ba chục lượng bạc lọc có
dư, mướn y nấu ra bạc chín (nghĩa là bạc mười nấu ra bạc chín, chín chỉ bạc pha
một chỉ đồng). Nó lấy hết phân nửa bạc lọc, pha đồng phân nửa, nấu ra bạc năm.
Kẻ buôn bán lầm, sau buôn bán nửa đường mới hay bạc năm, bị lỗ khánh tận mà chết.
Tuy người ăn gian sáu chục lượng bạc lọc, bị thời khí uống thuốc đã tiêu hết bạc,
mà tội vẫn còn. Tra bộ trọn đời ngươi, không có điều lành mà trừ cấn. Nên truyền
dẫn qua hỏa thành (thành lửa) mà thiêu trọn một tháng, cho người bớt tức. Rồi
giam vào địa ngục, không đặng luân hồi”.
Án thứ 5: Phán quan đọc án kế: “Họ Tiền, ở huyện
Ma Thành xóm Trịnh gia, làm cai trong huyện ấy. Cả đời nay nó xúi chúng kiện
thưa mà ăn chia của đem lo. Nó có xúi người cháu chồng kiện thím dâu mà thủ tiết,
đoạt sự sản của thím dâu, mà ăn lo lót (ăn chia) hơn năm trăm lượng bạc. Tiết
phụ bị ức hiếp, tức mình phát bịnh mà chết! Huống chi còn nhiều tội dữ khác lẽ
nào mà đặng đầu thai, dẫn nó quăng lên núi đao mà trị tội”.
Họ Tiền tâu: “tôi
có cử sát sanh sáu bảy năm, nhờ ơn vua dung chế”.
Phán: “Ngươi
đừng nói khào! Đã biết cử sát sanh là việc lành, sao ngươi biết tiếc mạng vật
mà chẳng thương mạng người? Ngươi thuở nay xúi kiện cáo, tranh đua việc phải quấy,
hại chẳng biết mấy mạng, cứu sống mạng vật mà giết mạng người, ấy là không phân
gốc ngọn lớn nhỏ. Thượng đế có vì sự nhỏ mọn đó mà tha tội lớn hay sao? Huống
chi ngươi cử sát sanh mà làm mặt tối, mua danh lành, chớ không phải lương tâm
chẳng nỡ. Song ngươi kêu nài lắm trâm tha khỏi cầm ngục đao sơn, cho được đầu
thai, mà phải làm con nhà nghèo, mang hai tật câm và quáng, đi ăn mày trọn đời,
nếu biết thân mà giữ bổn phận, đền tội mãn đời, sau sẽ nghĩ lại”.