Hồi dương nhân quả
(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị
quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương
xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)
Án thứ 11:
Phán quan đọc án kế: “Họ Khương ở Châu
Hưng quốc, là nhà giàu bất nhơn, năm mươi mốt tuổi bị dân nghèo là họ Hồ giết.
Họ Khương giàu lớn hơn nội châu ấy, vựa lúa mà bán cho các lái khắp nơi. Nội xứ
chết đói vì trong năm thất mùa, họ Khương chẳng thí cho nhà nghèo một nắm lúa gạo.
Khi ấy quan phủ, quan huyện cho mời, bảo bố thí cho dân đói, y lo hối lộ cho khỏi
bố thí. Đến nỗi bà con hoạn nạn chết đói, y cũng không ngó tới”
Phán: “Ngươi bình sanh trọng tiền bạc,
chẳng hề cho ai vay mượn, lòng ở khắc bạc gắt gớm độc hơn tội giết người, không
thể nào dung đặng”.
Tâu: “Tôi mới biết gắt gao rít róng mắc
tội nơi luật trời. Xin vương gia tha tôi về, đặng tôi cải ác tùng thiện, xuất hết
tiền của lúa gạo mà bố thí cho dân nghèo. Xin vua rộng lòng y tấu”.
Phán: “Ngươi còn trông sống lại hay
sao? Kho lẫm trong nhà còn thuộc về của ngươi hay sao? Con cái ngươi đều là oan
gia, thiệt con đòi nợ chưa đầy một năm nó đã phá hết sự sản, không còn sót món
nào!”
Khương nghe rõ khóc ròng than rằng: “Tôi
bấy lâu chắc mót quyết để lâu dài. Cùng chẳng đã xuất một đồng điếu mua củi, hoặc
mua rau cải cũng còn tiếc lắm. Ai dè con là tội báo cừu nhơn đầu thai vào mà
phá hết sự sản tức biết chừng nào!”
Phán: “Cái tộ gắt gớm cũng như tham
gian. Trước giam theo ngạ quỷ, bỏ đói cho lâu. Sau sẽ cho đầu thai làm ăn mày,
chịu đói rách mà đền tội bỏ đãy buộc chặt”.
Án thứ 12:
Phán quan đọc án kế: “Họ Doãn ở huyện Quy
Đức làm thầy thuốc mập mờ, hốt thuốc phạm chết vừa nam vừa nữ cộng mười một mạng.
Tánh hảo ăn thịt trâu lắm, bữa nào cũng có thịt trâu mới chịu cầm đũa tội ấy
cũng nhiều, Tuy trốn khỏi tội dương gian, chớ lánh sao cho khỏi luật âm phủ”.
Phán: “Phạt nó làm trâu đầu thai mười
một kiếp, mà trừ tội phạm thuốc mười một người”.
Án thứ 13:
Phán quan đọc án kế: “Họ Lý ở huyện Thần
Châu, ròng làm nghề mai mối. Miễn có tiền mướn mà ăn, thì quyết dụ gạt con gái
nhà lành, ở đợ, làm bé mà chẳng động lòng thương. Đến nỗi làm mai con nít cho
ông già, cột mối bà già cho trai nhỏ, bọn ấy không vừa ý, tức mình phát bệnh mà
chết hết bảy người, vì không thể sanh đẻ nối đời đặng”.
Phán: “Bởi tội y nói xảo mà rù quyến gạt
người, nên bị án nặng. Truyền cắt lưỡi, bẻ răng, bỏ xuống hầm đời đời, cho oan
hồn bớt tức”.