Hồi dương nhân quả
(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị
quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương
xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)
Án thứ 10
Phán quan đọc
án kế: “Họ Trần ở Huyện Viên Dương, tự hồi nhỏ hoang đàng, làm biếng, hủy của,
làm cho cha mẹ đói lạnh cực khổ, ưu phiền, sanh bịnh mà thác, vì con không cần
kiệm mà dưỡng nuôi, còn nó tới 49 cũng chết đói”.
Phán: “Tuy ngươi không làm điều
chi dữ lắm, nhưng mà làm biếng lại xài lớn. Xưa nay đứa trộm cướp chẳng phải
ham giết người lại đốt nhà làm chi, đều bởi làm biếng lại xài to, túng cùng mới
biến ra nghề ấy. Cho nên siêng làm và tiện tặn, thiệt là cội rễ nên nhà, mà
cũng là gốc trau mình sửa chữa. Kẻ có nhơn, người quân tử, ai cũng cần kiệm. Tại
người không siêng làm, mà chẳng tiết kiệm, để cho cha mẹ đói lạnh mà thác. Như
vậy không cần kiệm tuy là lỗi nhỏ mà tội không nuôi cha mẹ là bất hiếu khó
dung. Dẫn nó qua pháp trường, mổ bụng lắt bao tử và móc ruột mà trị tội xài lớn.
Rút cho hết các sợi làm biếng, mà trị tội bất cần. Nay cha nó đã đầu thai làm
chức thơ lại tại huyện Thường Châu, ở sau chợ Tây Môn, cho nó đầu thai làm heo
của cha nó, dặng bán lấy tiền mà trừ tội bất hiếu đời trước”.