Hồi dương nhân quả
(Sự tích ông Lâm Tự Kỳ bị
quỷ bắt lầm, sống lại thuật chuyện tai nghe mắt thấy ở cõi âm. Nhứt Điện Vương
xử 43 án và nhờ uống Phát Huệ nên lúc sống lại mới nhớ mà thuật lại)
Án thứ 9:
“Họ Trần ở
Huyện Ky Thủy bị án ăn trộm”. Vua xem án rồi phán rằng: “Người may đặng làm người,
sao theo trộm cướp?”
Họ Trần tâu: “Tôi hồi nhỏ thiếu ăn thiếu mặc, cha mẹ em út
kêu đói như bộng, vả lại năm thất mùa, lúa gạo mắc, sưu cao thuế nặng, cùng chẳng
đã mới đi ăn cướp!”
Vua ngó Phán quan mà phán rằng: “Người này tuy là ăn trộm, song
nói cũng phải lẽ. Hãy tra bộ sổ cho kỹ, coi làm các án ra thế nào?”
Phán quan
tra bộ rồi tâu rằng: “Họ Trần có giựt đồ của kẻ buôn bán đi qua núi Mai Lãnh, tại
Huyện Ky Thủy. Sau khi bị bắt nguội, giải đến quan huyện họ Từ, vốn là người ở
huyện Ngô, phủ Tô Châu, truyền y viết lời khai. Họ Trần viết bài thơ như vầy:
Bất tu hiệp tát, bất tu xảo,
Nễ tỉ xuyên du, thuật cánh cao!
Xa thủ, thủ nhơn can dữ não.
Mãn xang đô thị sát nhơn đao!
Tạm dịch:
Lựa là kẹp khảo, lựa là tra
Chước nhiệm nhà người, xảo quá ta
Tay xá móc gan rồi lấy huyết
Gươm đao đầy bụng mở hằng hà
Quan huyện họ
Từ xem thơ, rồi nói với các thơ lại rằng: “Chúng ta thiệt cũng như ăn cướp, còn
muốn xử tội ăn cướp sao? Các thơ ký cai bếp quân lính đều đi bắt đàu này đầu
kia, mà kiếm chác cho ta, thì cũng như bọn lâu la kiếm của tang cho chủ trại!
Chi bằng ăn năn cho sớm, lo tu nhân tích đức mà nhờ thân sau cho khỏi mắc đọa”.
Các người nha dịch đều bẩm rằng: “Chúng tôi đã tập quen thói dữ rồi, vả lại bị
nuôi gia quyến khó nổi ăn năn chừa lỗi!” Họ Trần nói: “Có khó chi kẻ tu thân phải
có can đảm, trí tuệ khác hơn người thường, cũng sấn sướt mạnh mẽ như lòng đứa
ăn cướp, thì mới nên việc. Đứa trộm cướp dạn dĩ không sợ mới phá cửa mà giựt của
người, dễ như trở tay, muốn làm sao thì làm vậy. Nếu quyết hồi tâm đi tu, thì
cũng phải can đảm sấn sướt như vậy thì dữ nào bỏ không rồi, lành nào mà làm không
đặng!” Nói rồi ngâm bài kệ như vầy (Nho kêu thi, Phật kêu kệ):
Càm đao bổn bất dẫn nhơn hung
Pháp khánh bất hội giáo nhơn thiện
Cang đao, pháp khánh lượng vô tình
Chỉ thử nhứt tâm phân lưỡng nguyện
Hướng lai thất cước tự du du
Kim nhật hồi đầu giai chiến chiến
Cải ác tùng thiện hữu hà nan
Tác đạo vi quan cu mạc luyến.
Tạm dịch:
Cương trừng há giục người làm dữ
Chuông tự nào khuyên thế ở lành?
Chuông kim vốn không hiền với độc,
Tánh tình sẵn có trược cùng thanh,
Xưa mê ngủ gục say vô độ,
Nay tỉnh ăn năn sợ thất thanh
Chừa lỗi, hồi tâm tu dễ quá,
Ăn lo, ăn cướp bỏ thì thành.
Khi ấy nội
nha môn nhiều kẻ hồi tâm, từ chức đi tu mười mấy người”.
Phán: “Quả có công đức
ấy, đủ chuộc tội trước; huống chi lấy của, chớ chưa hại mạng người đáng giảm tội
phân nửa. Đáng ghét tội gian dâm, vì no ấm có dư mà sanh sự. Phải suy phân đạo
tặc, bởi đói nghèo không đủ mà liều thân. Sự cùng mà biến, tội cũng đặng dung.
Tha tội họ Trần, cho giấy qua Vua Đông Nhạc, lãnh phần đầu thai làm thầy chùa du
phương tại núi Thiên Thai. Nếu chịu khổ hạnh tu hành, sau sẽ siêu độ”.