Đưa cho tôi số điện
thoại nhà riêng, bà Phổ dặn: “Nếu gọi điện, thì sau 9 giờ tối mới chắc tôi có
nhà”.
- Thế trưa bà cũng không
về nhà ăn cơm ạ ?
- Công việc cuốn hút,
nhiều khi quên cả ăn uống, nghỉ trưa. Nhớ hồi phục vụ chiến dịch “12 ngày đêm
Điện Biên Phủ trên không” cũng thế, tôi nhận nhiệm vụ trực cấp cứu lưu động ở
khu Nam Đồng (Hà Nội), mải việc nên gần như cả 12 đêm ấy thức trắng. Khi kết
thúc chiến dịch, tôi đạp xe về đơn vị, mới đi được một đoạn thì ngất xỉu, ngã
ra giữa đường.
Dáng người bé nhỏ, nhanh
nhẹn, làm việc gì bà Phổ cũng tận tâm, tận lực, bằng xong mới yên tâm. Nay, tuy
mái tóc bà đã ngả bạc, nhưng lòng nhiệt tình với chuyên môn, nhiệm vụ thì vẫn
vậy. Nguyên là Thiếu tá quân y ở Tổng cục Chính trị, bà được nghỉ hưu từ năm
1991. Bà Phổ cho tôi biết: “Rời quân ngũ là tôi tham gia công tác ở phường
ngay. Với bao nhiêu chức danh: Phó chủ tịch Hội chữ thập đỏ, Phó bí thư chi bộ,
Trưởng ban công tác mặt trận, Tổ trưởng tổ dân phố, Đội phó đội hoạt động tình
nguyện… Nhiệm vụ nào tôi cũng tâm huyết, nhưng tôi dành nhiều thời gian và công
sức nhất cho nhiệm vụ “Chủ nhiệm Câu lạc bộ B93” của phường”.
Câu lạc bộ B93 thành lập
nhằm giúp đỡ các đối tượng sau cai nghiện hòa nhập cộng đồng. Từ khi bà Phổ làm
chủ nhiệm, đã có 16 “con nghiện” cai dứt được đã 3 năm không tái nghiện, nhiều
người lấy vợ, sinh con, có công ăn việc làm ổn định. Không những giúp cai
nghiện, bà Phổ còn liên hệ, tìm việc cho họ. Năm 2007, phường Mai Dịch không có
trường hợp nghiện mới. Với bà Phổ, đó là niềm vui nhất. Bà tâm sự: “Làm công
việc này phải có tâm, phải bằng cả tấm lòng của mình để hội viên thực sự coi
câu lạc bộ (CLB) là ngôi nhà thứ hai. Thu hút nhiều người tham gia sinh hoạt
CLB chính là biện pháp tốt để hạn chế nguy cơ tái nghiện”.
Nhiều người ngại ngùng
khi nhận công việc trợ giúp CLB B93, họ chưa hiểu rõ HIV/AIDS lây lan bằng con
đường nào. Vì vậy, bà thêm được một kinh nghiệm từ thực tế là: muốn giúp mọi
người thấy được tác hại của ma túy thì phải làm thật tốt công tác tuyên truyền,
giáo dục. Thế là bà vừa đến từng nhà tuyên truyền, vận động, vừa tham gia viết
báo cho buổi truyền thanh của phường. Những bài báo bà viết đã có tác dụng trực
tiếp không chỉ với các hội viên CLB, mà cho cả khu dân cư. Cả công việc củng cố
tổ chức CLB bà cũng tích cực đi sớm về tối, phối hợp với các đồng chí công an
để thuyết phục. Bà được các hội viên Cựu chiến binh (CCB) thán phục là “Người
có nhiều sáng tạo, luôn đổi mới hình thức sinh hoạt CLB B93”, tạo ra không khí
vui vẻ, hội viên không thấy nhàm chán. Ngoài 7 hình thức sinh hoạt theo hướng
dẫn của Chi cục phòng, chống tệ nạn xã hội thành phố Hà Nội, bà thường xuyên
thay đổi “kịch bản”, khi thì tọa đàm, trao đổi, hái hoa dân chủ, khi thì tổ
chức giao lưu với các CLB bạn, sinh hoạt dã ngoại, đi tham quan các khu du lịch
sinh vật cảnh, nhận lao động tổng vệ sinh Tượng đài nghĩa trang liệt sĩ của
phường (tuần/lần)…
Điều mà bà Phổ trăn trở
nhất là làm sao vận động nhiều đối tượng nghiện tham gia sinh hoạt CLB. Bà bày
tỏ: “Phải kiên trì, tranh thủ mọi cơ hội để tiếp xúc vận động, thuyết phục. Dạo
cháu L bị bạn bè lôi kéo đã mắc nghiện ma túy, sau khi đi tập trung cai nghiện
về nhà bị ốm nặng, tôi đến truyền huyết thanh cho cháu, vừa khám bệnh, vừa tâm
tình, thủ thỉ vận động cháu tham gia CLB. 3 năm nay cháu không tái nghiện.
Trường hợp cháu T thì tôi đến bàn bạc với gia đình, tìm cách cùng nhau giúp
cháu cai nghiện, nay đã thành công. Trong CLB còn có các hội viên Trịnh Quang
H. 25 tuổi, Lê Quang D. 28 tuổi, Trương Quang Đ. 26 tuổi, Nguyễn Hoàng Q. 24
tuổi… đã có việc làm ổn định, người thì đã có con, người thì sắp lấy vợ. Các em
đều phấn khởi lắm”.
Không chỉ trong CLB B93,
bà Phổ còn tích cực huấn luyện cho 40 tình nguyện viên của phường về 5 kỹ thuật
cấp cứu: sơ cấp cứu ban đầu, điện giật ngừng thở, băng bó vết thương phần mềm,
cố định gãy xương… đi thi đạt giải nhất quận Cầu Giấy. Bà còn tranh thủ thời
gian khám, chữa bệnh miễn phí cho hơn 100 lượt hội viên CCB và những người có
hoàn cảnh khó khăn, như: bà Đỗ Thị Kim Thư, bị tai biến mạch máu não, ngày 2
lần bà Phổ đến tận nhà tiêm cho bà Thư mà không nhận đồng tiền công nào; bà
Nguyễn Thị Đệ bị cơn cao huyết áp kịch phát đúng lúc nửa đêm, bà Phổ không quản
ngại, chạy đến cấp cứu kịp thời, rồi cùng gia đình đưa đi bệnh viện…
Chia tay bà, tôi băn
khoăn: “Thời gian bà dành cho gia đình vào lúc nào?”. Bà cười hiền hậu: “Ông
nhà tôi là CCB, nên thông cảm lắm, thậm chí còn xung phong giúp việc nhà thay
tôi. Hai cháu đã trưởng thành cả rồi. Hôm nay, vợ chồng tôi cùng được lên nhận
Bằng khen đấy”.
Bài và ảnh: Mai Phương